Chán Đà Lạt rồi, mình đi leo Langbiang thôi

Đăng bởi

Lão TV bảo vùng đất có linh hồn, không cùng tần số sao sinh ra xúc cảm. Chắc vậy! Mình và Đà Lạt không có chung tần số. Như kiểu mình đi bao nhiêu lần vẫn không dành riêng cho nơi này những bài viết “có tâm”, những chuyện kể riêng theo đúng tinh thần của trang viết Chuyện kể từ những chuyến đi. Ngày thứ 2 ở Đà Lạt mình đã chán nên rủ Bông đi trekking theo đường mòn lên đỉnh Langbiang. Những ngọn núi luôn làm mình vui – hoặc cũng có thể – sự mệt khi đi leo núi làm mình quên sự buồn khác.

Từ trung tâm thành phố Đà Lạt, cứ theo con đường Xô Viết Nghệ Tĩnh – Đan Kia là tới huyện Lạc Dương, nơi đỉnh núi Langbiang ngự trị sừng sững giữa nền trời xanh, đi từ xa đã nhìn thấy đỉnh núi gắn với những truyền thuyết, những sự tích truyền miệng lâu đời – mình chưa nghe ai kể, thề, google kể rất hay, mời bạn tự nhiên.

Tương truyền, tên gọi Langbiang – là hai tên ghép từ câu chuyện của chàng K’lang và nàng H’biang theo truyền thuyết của dân tộc K’Ho. Đôi thanh niên trai tài gái sắc đều là con của núi rừng, chàng Lang mang dòng máu người Lát, trong khi nàng Biang xinh đẹp lại là con cháu người Chil. Nhưng do luật lệ hà khắc cấm trai gái khác tộc người lấy nhau nên đôi trai gái phải chia lìa. Không chấp nhận số phận, họ cùng cái chết để được mãi mãi bên nhau. Câu chuyện tình yêu cảm đông đã thức tỉnh những bậc trưởng bối trong làng. Các bộ tộc bắt đầu thống nhất lại thành một tộc người duy nhất là người K’ho ngày nay, nam nữ thoải mái yêu đương và kết hôn hạnh phúc. Còn tên chàng Lang và nàng Biang được ghép lại thành tên đỉnh núi cao nhất trong vùng: núi Langbiang – tưởng nhớ một tình yêu đẹp phải chia lìa đôi ngả.

Chuyện xưa tích cũ khó mà biết được tường tận gốc rễ hay độ chính xác, nhưng với mình nó cũng là một phần tô điểm cho sự hấp dẫn của hành trình leo núi. Người dân ở đây thì gọi Langbiang là núi Ông núi Bà. Anh lái taxi thì bảo tụi anh thích gọi là núi Chị hơn, chứ Bà thì… xệ quá, không có mê =))) Nghe một lúc mới hiểu mà phá ra cười, một sự yêu thích đầy phồn thực.

Con đường Xô Viết Nghệ Tĩnh – Đan Kia chạy về ngoại thành hướng huyện Lạc Dương – địa bàn có đông người K’ho sinh sống đang được thi công mở rộng nên có phần bui bặm, Bông tay lái lụa cho mình hưởng trọn hết sự xóc nảy, lao vào mọi ổ gà thay vì né tránh. Từ xa đã thấy dãy núi Langbiang kiêu hãnh hiện ra trên nền trời xanh.

Đường đến Langbiang đang được thi công mở rộng

Chạy chưa mỏi mông đã thấy cổng chào Lạc Dương, từ trung tâm ra đến chân núi Langbiang chắc chỉ 10km. Học sinh ở đây vẫn đi học bình thường rất đông vui, bọn mình ghé mua hộp xôi trước cổng trường tiểu học. Xôi 10k một hộp đầy ụ, tinh thần leo núi tối giản không màu mè được quán triệt từ đầu.

Học sinh ở Lạc Dương tan học

Theo những chỉ dẫn leo núi trên các hội nhóm, mình được biết về con đường mòn chinh phục đỉnh núi Langbiang. Con đường này tách biệt hoàn toàn với con đường nhựa dẫn từ cổng khu du lịch Langbiang lên đỉnh Rada mà đa số khách du lịch thường check in, dài khoảng 5km. Chênh lệch độ cao từ 1500m – 2167m.

Lão TV còn bảo đảm bảo mày đi đường này không gặp ma nào – thật là một review xúc tích ấn tượng. Thật ra mình đã từng leo Langbiang một lần năm 2019, với lão TV – chuyến đi nổi hứng nổi điên bất thường. Nhưng khi đó bọn mình đi đường nhựa, không biết đến đường mòn lên đỉnh Langbiang. Sau này, lão TV trở lại đi đường mòn một mình lão, bây giờ tới mình trở lại, thành ra mới có chuyện lão review cho mình vụ ma cỏ dọc đường.

Con đường bên tay phải dẫn đến đường mòn lên đỉnh Langbiang

Đến cổng khu du lịch Langbiang, nhìn bên tay phải sẽ thấy một con đường đất nhỏ. Gửi xe trước cổng khu du lịch, đừng vào bên trong mua vé mà cứ đi men theo con đường đất bên tay phải khoảng 200m sẽ gặp một lối rẽ lên đường mòn. Dấu hiệu nhận biết là căn nhà có đàn chó đáng yêu này – gặp đứa thơ thẩn sẽ chỉ như vậy, rồi vài năm sau đàn chó với căn nhà đổi thay thì lấy gì xác định?!? Mình thấy trên bản đồ có một điểm Start of Langbiang trail , nhưng so sánh với thực tế thì đoạn rẽ của mình chưa đến điểm này. Có thể là đánh dấu sai, cũng có thể còn lối đi khác phía trước. “Trên mặt đất vốn làm gì có đường, người ta đi mãi thì thành đường thôi” – cảm ơn nhưng tạm thời mình không có ý định thám hiểm lối đi mới.

Thực tế đường mòn lên Langbiang
ngôi nhà nhiều chóa
Cười lên nào mấy em
khum cười đó, làm gì nhau =)))
Điểm bắt đầu đường mòn lên đỉnh Langbiang

Thật may mắn khi ngày leo núi của mình có nắng từ sớm, trời xanh, gió nhẹ. Nói may mắn là vì mới cách đó vài ngày, do ảnh hưởng của bão, thời tiết Đà Lạt mưa và rất lạnh.

Một chút nắng vàng trời xanh

Mỗi người mang một chiếc balo nhỏ, trang phục thể thao gọn nhẹ, nước uống và đồ ăn trưa chuẩn bị sẵn – chứ sức đâu mà vác 1kg thịt kg quýt dù cũng thèm, haha.

Đoạn đường đầu tiên khá thú vị khi đi ngang qua những khu vườn trồng café, chăn thả gia súc của người dân. Xa xa là những khu vườn nhà lồng trồng rau, hoa, dâu tây lấp lóa dưới ánh nắng mặt trời. Đi 3 bước lại dừng một bước chụp hình là có thật.

Con đường mòn đi cạnh rẫy của người dân
Thời tiết đẹp cho một buổi leo núi, phía trước là cô dân tộc đi làm rẫy
Cảnh thung lũng bình yên với đàn ngựa thong dong gặm cỏ
Còn đây là người chăn ngựa hihi
“Mãi sau này em mới biết, bông hoa đó không phải của em. Chẳng qua là em đã đi ngang qua đúng mùa hoa đẹp nhất” Quân AP hát– xin thưa với em, người ta gọi đó là hoa cứt lợn =)))

Con đường mòn bắt đầu nhỏ dần khi bắt đầu tiến vào rừng thông. Đó cũng là chặng thú vị nhất của hành trình khi bạn được “tắm” giữa một rừng thông xanh rì rào mát lạnh.

Bắt đầu vào rừng thông
Du khách rất vui

Con đường mòn ngày đầu tuần hầu như không có bóng dáng các du khách, quả đúng như review “không có ma nào”. Thỉnh thoảng bọn mình mới gặp vài bạn trẻ, vài vị khách nước ngoài lớn tuổi đi rất hăng hái “say hi” nhau một phát. Bạn mình bảo khó mà tìm thấy người Việt Nam tầm tuổi trên 60 đi leo núi. Mà biết đâu sau này bọn mình ở độ tuổi đó cũng chẳng còn đủ sức mà leo nữa, nên tranh thủ lúc còn trẻ khỏe sẽ trải nghiệm thật nhiều.

Sau thời gian dài giãn cách được vận động mạnh trở lại nên đoạn đầu bọn mình phải nghỉ khá nhiều chặng, nạp trà gừng, dè xẻn nước và đôi khi nằm dài giữa đường trên lớp lá thông dày xốp vì quá mệt. Quan sát kĩ con đường mòn này mình nhận ra hầu như không có rác thải, khá mừng. Cách vài trăm mét lại có biển chỉ dẫn lối đi rất dễ quan sát cho người đi bộ, trừ một cái biển quay hơi ngang ngược làm bọn mình lang thang một lúc. Sóng điện thoại và 4G cũng phủ khắp đỉnh núi, nên khi thoáng thấy chút nghi ngờ về con đường đang đi, bạn đều có thể mở bản đồ tra cứu.

Biển báo hiệu rõ ràng dọc đường
đoạn nào không rõ ràng thì mời tra định vị bản đồ

Con đường mòn lên đỉnh Langbiang sẽ có khoảng 100m nhập vào đường nhựa, sau đó tiếp tục tách ra ở một ngã ba.

Mình vừa chui từ lỗ hổng đó lên
khá quằn quại

Ngã rẽ này rất lớn, có biển chỉ đường và một tấm bảng gỗ của Vườn quốc gia Bidoup. Từ đây lên đến đỉnh Langbiang còn 2,2km với độ cao chênh lệch khoảng 400m. Thế nhưng bạn chớ vội mừng hay khinh thường đoạn đường ngắn phía trước, vì bao nhiêu tinh túy, bao nhiêu thử thách đều dồn cả vào đoạn này.

Bảng thông tin của đường mòn

Đoạn đường đầu tiên thoai thoải mát mẻ rộng lớn đánh lừa cảm giác của bạn, khiến bạn đôi khi còn có ý nghĩ không ngờ là leo núi lại dễ dàng như vậy. Nhưng khoan, tại sao gọi là leo núi nhưng đường lại bằng phẳng và xuống dốc? Kinh nghiệm đau thương sau vài ngọn núi trong và ngoài nước của mình cho thấy rằng: càng xuống dốc nhiều thì đoạn sau càng lên dốc kinh khủng. Và điều đó hoàn toàn đúng với Langbiang.

Bảng chỉ đường, đoạn này bắt đầu xuống dốc nè

Ngọn núi phía trước như một tam giác cân với đỉnh núi nhọn hoắt – cũng là nơi bọn mình chuẩn bị phải leo lên, lão TV gọi cái đỉnh phía trước là cái phao câu gà. Bắt đầu tiến vào rừng rậm là một bầu không khí ẩm ướt khác hẳn rừng thông phía dưới.

Không khí ẩm ướt của rừng rậm

Những cơn mưa vài hôm trước để lại trên mặt đất lớp bùn lầy lội, trơn trượt. Giày và quần áo của bọn mình đoạn đầu còn tinh tươm trắng trẻo sạch sẽ, đến đây đã mặc kệ chẳng còn quan tâm đẹp xấu hay bẩn thỉu. Đi rừng đi núi mà tươm tất quá ai mà tin – bạn mình hay chọc vậy, và mình thấy hoàn toàn có lý, càng bẩn càng chứng tỏ chúng mình đã quằn quại vất vả thế nào. Thỉnh thoảng lại có một thân cây đổ chắn ngang đường, vài đoạn bậc thang gỗ lung lay như sắp mục nát. Và đặc biệt những bậc thang này không hề thoai thoải mà vô cùng dốc, leo vài bậc lại phải dừng lại hít thở, uống nước lấy lại năng lượng. Hai bọn mình bảo hồi năm rồi mà chạy trail thì chắc bỏ cuộc đoạn Langbiang rồi. Chặng 45km của DLUT có qua đỉnh Langbiang, lại là chặng có cut off time đấy ạ. May thế, may mà chưa chạy thiệt, tuổi trẻ cũng ngông cuồng nghĩ mình có thể vá trời lấp bể.

Nhìn dính nhớp nháp thấy ghe

Dù vậy, bọn mình cũng không quên ngắm nhìn những loài hoa trái dọc đường. Vài cây phong đang trút lá vàng nổi bật giữa những tán rừng xanh. Vài loại quả đủ kiểu xanh đỏ tím vàng màu sắc bắt mắt, con Bông thấy mình đam mê cảnh báo ngay rằng chỉ chụp hình thôi đừng dại dột đụng vào hay ăn thử, ngửi thử. Ngay cả tên gọi của chúng mình còn không biết, đương nhiên không dám mạo hiểm rồi, chim không ăn được thì người cũng không ăn được – ít ra lý thuyết này thì mình biết. Bọn mình còn trầm trồ không ngớt với những cây gỗ to phủ đầy rêu xanh, sừng sững vươn cao ngạo nghễ, đứng sờ sờ cái lớp rêu lạnh là một cảm giác thích thú khó tả

Lá phong đỏ
Vài loài hoa trái dọc đường
Cái hoa màu đỏ là của cái cây giống cây nghệ, hoa mọc từ đất rất hay ho, kín cả mặt đất luôn, mình cũng không dám sờ vô
Những thân gỗ to phủ đầy rêu
Mời đi lối này

Cuối cùng sau 3 tiếng vượt nhiều địa hình, giữa trưa bọn mình đến được đỉnh Lang biang cao 2176m. Đỉnh núi Langbiang là nơi có thể ngắm toàn cảnh thị trấn Lạc Dương phía dưới, xung quanh là một màu xanh bát ngát của núi rừng. Nghe nói đây cũng là một địa điểm có thể cắm trại săn mây sớm. Hèn gì rác quá trời, trọc lóc hổng có gì vui. Hai du khách ngồi ăn hết hộp xôi rồi lẹ lẹ xuống núi, lỡ đâu mưa thì ăn cho đủ.

Hai du khách lại cùng nhau leo thêm 1 ngọn núi
Xôi và cảnh từ đỉnh núi
Không đói gì mà vác lên rồi thì ăn cho hết để khỏi vác xuống

Cái lý thuyết “tận hưởng hành trình thay vì kì vọng vào đích đến” vẫn luôn luôn đúng. Đỉnh núi chỉ có tấm biển nhỏ để check in, nhưng con đường đi lại có ngàn vạn thứ để ngắm nhìn, để ngạc nhiên thích thú. Vì thế, nếu có dịp đến Đà Lạt bạn có thể thử một lần khám phá con đường mòn hoang sơ lên đỉnh núi Langbiang nhé.

Gất buồn nhiều vì đôi hunter của mình cũng chia tay mình sau ngọn núi này, bong hết đế sau những tháng ngày nằm trơ mỏ vì dịch.

chia tay mày, giày thân yêu

Xin chào đỉnh núi của năm 2021, hẹn gặp những đỉnh núi mới của năm mới.

2 comments

  1. Năm ngoái (2021) đúng tầm gần cuối tháng 1, mình và 2 đứa bạn cũng leo Langbiang khởi đầu một năm cũng đi được vài núi. Đi Langbiang cũng vui, đi cả đường không gặp ai cho tới khi đầu giờ chiều bọn mình về thấy một đôi đang hổn hển đi lên :)) bảo là “ơn trời thấy có người này” :))

    Đã thích bởi 1 người

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s